Người theo dõi

Giới thiệu bản thân

Ảnh của tôi
Vietnam
Hello! Mến chào bạn đã ghé thăm Blog của Mai Anh. # Đây sẽ là nơi ghi lại hành trình bắt đầu trở thành NGƯỜI LỚN của mình. # Những niềm đam mê và kiến thức mình tìm hiểu về: BEAUTY, HEALTH và tips PHÁT TRIỂN BẢN THÂN. Hi vọng những bài viết, video sẽ trở thành người bạn đồng hành cùng mọi người, bởi chẳng có lí do gì mà chúng ta không chia sẻ với nhau nhỉ? Thân mến, Mai Anh.

Translate

Bài đăng phổ biến

Tìm kiếm Blog này

Chủ Nhật, 30 tháng 12, 2018

MÌNH ĐÃ HỌC ĐƯỢC GÌ Ở NĂM 2018 VỪA QUA...

Nhanh quá, vậy đã là ngày Chủ Nhật cuối cùng của năm 2018 rồi, chắc ai ai cũng đều đang ngược xuôi tất bật cho những ngày cuối năm. Còn mình, mình đang ngồi đây viết vội vài dòng Blog ghi lại năm 2018 vừa qua - một năm đầy kỉ niệm, năm mà mình học được nhiều nhất từ trước tới giờ. 


Vậy 2018, bản thân mình đã học được những gì?

Kể ra thì nhiều lắm, nhưng để mình kể 1 chuyện đáng nhớ, làm mình phấn khởi và các bài học rút ra từ đó, chắc hẵn bạn cũng sẽ thấy bóng dáng của chính mình trong đó. Là câu chuyện ''tựa tựa'' như chia sẻ ở Blog. Khá đỗi thân quen, có thể nhiều bạn theo dõi mình có khi cũng biết rồi.


Mình vốn dĩ không phải đứa giỏi viết lách, cũng không hẵn thích viết, chỉ là thích chia sẻ nên ghi lại quá trình trở thành người lớn của bản thân, về những kiến thức mình tìm hiểu và mê: về Beauty and Health. Là 1 cô dược sĩ nên theo Health đúng rồi, và qua tí Beauty - nghe cũng có vẻ hợp lí đó chứ. 


Nếu ai kết bạn Fb cũ của mình hồi 2016 chắc hẵn có thể nhớ? Mê skincare, mua thử và liên tục viết trong vòng gần 1 năm. À chính xác là mỗi thời gian mình mê 1 thứ, nhưng tìm hiểu khá lâu, đến khi mà có câu trả lời thỏa đáng cho bản thân mới chuyển qua lĩnh vực khác. Sau đó vì 1 vài lí do, mình mất Fb cũ, thế rồi bao nhiêu tài liệu, friendlist cứ thế cuốn trôi theo. Tiếc lắm, làm mình buồn mấy ngày, uổng công 1 năm siêng chụp ảnh úp hình câu like😜 rồi năm 2016 thì bắt đầu viết lách chia sẻ, bao nhiêu cơ là tài liệu. Vậy nên hiện tại mình mới lập cả Blog để được đa kênh lưu trữ. Và hơn hết để bất cứ khi nào bạn cô đơn, lạc lõng, cần ai đó chia sẻ, hãy vào đây, sẽ có người đồng hành cùng bạn😘



⏯1/ Từ trải nghiệm của việc thích ''chia sẻ'' kia mình nhận ra điều đầu tiên, nhưng cách đây không lâu thì mình mới gọi tên được nó. ĐAM MÊ đó. Cũng có thể nó hơi rộng nhưng theo ý kiến chủ quan thì mình gọi tên như vậy. Khi mất tài khoản, bắt đầu lại với con số 0, loay hoay, mông lung chẳng biết bắt đầu từ đâu. Nản không, nản lắm chứ, dù nhiều lúc đã động viên mình rằng không thể thấy ngay kết quả được, mọi thứ sẽ được đền đáp xứng đáng nếu đủ kiên nhẫn và hãy cho nó thời gian. 


Gần đây mình đã làm lại, bắt đầu viết lách, sẻ chia bởi đọc được những cmt hoặc ib đại loại là ''thích bạn quá và thích cả fb bạn, mình luôn để chế độ xem trước'' hay rồi thì mấy cô chị lớn hơn ''chị tưởng mẹ em, rành quá, cám ơn em, em cứ quyết thay chị, chị tin tưởng em'' rồi sau đó giới thiệu cả công ty tới với mình... thích đến nỗi từ xưa tới giờ mình làm 1 album lưu lại - cũng nhiều lắm. Híhí


=> Gọi tên đó là đam mê, bạn thấy được không?

Sẽ có nhiều bạn thắc mắc làm sao để biết đam mê của mình là gì? 

Với mình là Hãy làm việc đi, rồi nó sẽ xuất hiện.  - ''đừng đi tìm , mà hãy xây dựng nó . Ban đầu sẽ khó mà thấy ngay được, vậy nên đừng hi vọng, phải trải qua thời gian, kinh nghiệm, va chạm... Và mình cũng để ý thấy 1 điểm để nhận biết đam mê của bản thân khi nhìn vào 2 người mình ngưỡng mộ, tức tận sâu trong bản thân mình, có sẵn tố chất hay niềm đam mê để theo đuổi con đường giống họ đấy bạn ah.


Hình ảnh có liên quan





⏩2/ Nhưng chỉ như vậy thôi thì chưa đủ động lực mình làm lại như hiện tại. Mà vô tình một chiều cuối tuần, có cô bé em sang phòng chơi, mình quen em qua 1 khóa học, em bảo mình hãy xem thử kiến thức nghề nghiệp này đi, xem hợp với nghề chị đang làm không, không thì cũng có thể giúp được chị gì đó, dù em biết chị đã xác định con đường cho mình. Thế rồi, mình mày mò, tìm kiếm, tới khi tìm đúng đáp án mình mong muốn. Ôi, vỡ òa, nó là động lực tác động và kéo mình lên sau bao nhiêu ngày chênh vênh. Mọi thứ thật là có duyên, từng chút, chút một dẫn dắt.


=> Điều thứ 2 mà mình rút ra là đừng bao giờ ngưng tìm kiếm, hãy chủ động trong cuộc sống, rồi cuối cùng sẽ có lối đi, bạn ạ. Ta sẽ khó mà đạt được thứ mình muốn nếu bị động đấy, đừng cứ mãi thỏa hiệp với bản thân mình nhen.


Đâu đó câu nói Steve Jobs văng vẳng bên tai mình " Tôi đã đọc được một câu trích dẫn như thế này : “Nếu bạn sống mỗi ngày như thể đó là ngày cuối cùng của bạn, một ngày nào đó, bạn sẽ đúng”. Câu nói ấy đã thực sự tạo được ấn tượng với tôi, và kể từ đó, những năm qua, tôi đã nhìn vào gương mỗi buổi sáng và tự hỏi mình: “Nếu hôm nay là ngày cuối cùng của đời mình, thì tôi có muốn làm những điều mình sẽ làm hôm nay không?”. Và bất cứ khi nào câu trả lời là: “không” trong nhiều ngày liên tiếp, tôi biết tôi cần phải thay đổi. 🙂




⏩3/ Chủ động, đã tìm được hướng đi, rồi sẽ không tránh được những ngày khó khăn ập tới, điều đó ta không hề tiên đoán được và mong muốn một chút nào cả. Việc mất tài khoản của mình cũng như vậy. Tất nhiên mình biết đây cũng chưa gọi là biến cố gì trong cuộc đời cả, bởi vì nó cũng xíu thôi, với lại mình cũng đang còn rất trẻ, rồi chắc chắn sẽ còn nhiều điều chờ mình đang chờ mình đối diện phía trước. Hơn hết, mình biết ngoài kia còn rất nhiều câu chuyện ''buồn'' và tồi tệ hơn như thế rất nhiều, rồi mỗi người đều phải tìm cách đứng dậy. Còn ở đây, mình muốn kể 1 câu chuyện về chính bản thân và các bài học rút ra từ đó.


=> Điều thứ 3 mà mình thấm thía được từ chuyện này là cuộc sống vốn đã là một đồ thị hình sin, sẽ có lúc được ở trên đỉnh cao của sự hạnh phúc, vui vẻ, sung túc nhưng cũng có khi lại lao thẳng xuống dốc, và đôi khi còn rơi vào đáy sâu - có lúc thịnh ắt sẽ có lúc suy. Rồi chúng ta sẽ cần trải qua những ngày vấp ngã, chán nản. Đó gọi là ''trường đời''. Chúng ta lớn lên từ đó chứ đâu nữa. Hiểu và chấp nhận được ''điều phải đến'' thì đắng cay sẽ qua nhanh thôi, cuộc sống sẽ an nhiên hơn rất nhiều. Thay vì nguyện cầu điều đó đừng xảy đến với mình, tại sao không nhìn thẳng và chuẩn bị sẵn sàng trước. Hãy tập trung vào điều có thể, thay vì điều không thể, bạn nhé!

Kết quả hình ảnh cho chấp nhận cuộc sống lúc thịnh lúc suy



⏩4/ Đã từng có chút kết quả, nên mình từng tự hào, kiêu ngạo ở thời điểm đó - bài học 2 năm qua mình mới học được là biết vị trí bản thân ở đâu. Mỗi người rồi cũng biết một chút thôi, bản thân mình cũng vậy - chúng ta đều có thể học hỏi lẫn nhau, kể cả từ đứa trẻ lên 3 hay ông già 80 tuổi. Nên từ khi ý thức được sự yếu kém này của bản thân, mình rút kinh nghiệm sẽ đi chậm mà chắc, sẽ tốt hơn việc đi nhanh rồi ngã, rồi lại phải bắt đầu lại từ đầu.

Hình ảnh có liên quan


Khi đã biết mình rồi, mình nhận thấy vấp váp càng sớm càng tốt, sẽ làm bớt đi tính kiêu ngạo và tự tin vốn có trước kia của mình. Lúc còn trẻ nếu ''mất'' thì chỉ chút ít, chẳng đáng là bao nhiêu, nếu sau này mất, sẽ nhiều hơn như thế rất nhiều, rồi lúc đó cũng không còn nhiều thời gian, sức lực, nhiệt huyết để mà bắt đầu lại nữa. 


Với bản thân thì mình thấy gần như không mất gì cả, chỉ nhìn thấy rất nhiều kinh nghiệm từ đó, để như vậy - nếu làm lại, mình sẽ chuẩn bị và bước đi chắc chắn hơn. '' Lùi 1 bước để tiến 3 bước'' cũng rất tốt đó chứ!!! Sai lầm, va vấp chỉ thất bại khi ta không học được gì từ đó thôi. 




⏩5/ Bạn có đoán được mình làm lại 1 việc gì đó từ đâu không? chính là nhờ niềm tin đó.  Khi mới bắt đầu, mình cũng nghe đâu đó vài câu nói '' sao có thể đến lượt nó được, khi ngoài kia bao nhiêu người còn lanh hơn, nếu dễ thế mọi người đã làm rồi''😖. Nếu mình nghe họ, không tin vào bản thân mình, nhụt chí, thì sẽ khó mà làm được, bạn sẽ không thấy mình đang tiếp tục như ngày hôm nay. Rồi sẽ cũng có đôi lúc ta ''không nên'' nghe lời khuyên từ người thân, những người khuyên bạn không nên làm thế này, thế kia, hãy nghe từ những người nói '' ừ, được đấy, làm đi, có gì tôi giúp ''. À tất nhiên, số kia chỉ rất rất ít thôi, còn mình rất may mắn được gia đình ủng hộ và trợ giúp. Những gì mình có được đều nhờ cánh tay hậu thuẫn đắc lực từ gia đình💗


Bạn thấy đó, cuộc sống thực sự bế tắc khi mất đi sự tự tin, đúng không nào? Nếu mất tiền, có thể kiếm lại được, sức khỏe yếu vẫn có thể phục hồi. Nhưng có thể sẽ mất tất cả nếu mình buông xuôi và không còn tin vào bản thân nữa bởi vì chưa bắt đầu ta lại vội vàng kết thúc nó rồi. Vậy nên, hãy luôn tin ở chính bản thân mình, bạn nhé! Nêu bản chưa tin được bạn, làm sao người khác có thể tin được chứ?

Hình ảnh có liên quan




⏩6/ Khi đã có niềm tin rồi, bước tiếp theo quan trọng nhất để mọi việc ''thành công'' là sự kiên trì. KIÊN TRÌ, KIÊN TRÌ and KIÊN TRÌ. Câu này mình đã nói với bản thân rất rất nhiều lần, đến mức mình cũng không đếm xuể nữa.


Khi xưa mình liên tục chia sẻ trong 1 năm, lúc đó cũng chẳng nghĩ nhiều, chỉ biết là thích làm như vậy, nhưng thực sự thì sau đó mình thấy được kết quả hơn mong đợi, và ''thành công'' nhất của mình là được các bạn tin yêu. Điều đó không phải là rất tuyệt sao? Và mình luôn nhắc bản thân nhớ, trân trọng tình cảm mọi người dành cho mình💗


Đôi lúc lại thầm nhủ với bản thân, hay nói với mẹ, đôi khi là cô bạn thân ''ơ, số mình nhàn nhỉ, mọi việc hình như không quá khó khăn''😂


Nhưng đó là khi nhìn thấy thành quả sau 1 quá trình dài, chứ thực ra đâu phải như vậy, mọi việc mình đều phải làm khá nhiều đó chứ, chỉ là do bản thân thấy thích nên không thấy cực chút nào. Giống như việc lập Blog, ban đầu nhìn vào thì thấy có thể chưa được hoàn chỉnh, nhưng trước đó mình mọ mẫm khá nhiều với code, loạn luôn đấy bạn à😜, mình cũng không phải dân chuyên, nên khi nhầm lẫn mình đã làm lại nhiều lần lắm. 


Hay là khi mỗi bài mình viết chỉ xuất hiện 1 phút giây nào đó như các bạn vẫn thấy, nhưng là kết quả của 1 quá trình miệt mài, hơn hết mình đều đặt hết tâm huyết chứ không muốn viết qua loa, nhanh cho xong. Vậy nên mỗi bài, sau khi đã chỉnh chỉnh sửa sửa, và đọc không dưới 20 lần rồi mới đăng lên cho mọi người cùng đọc cơ. Hihi😆


Bạn nghĩ mình có tài năng bẩm sinh về chuyện viết lách? Oh, không hề, nếu như có ''khiếu'' thật thì mình không cần rèn luyện nhiều đến như vậy. Nhớ lại những bài đầu tiên, nó còn chưa có mở kết bài, hay từng dấu chấm câu, lối viết mình mắc lỗi nhiều lắm, đến nỗi nhiều người đã nói mình trình bày khó hiểu, mà nhiều người nói thì chắc hẵn quả là không sai được đâu. Rồi cũng có những lúc mình muốn buông xuôi, nghĩ rằng không thể tiếp tục nữa, nhưng rồi vẫn cố gắng, mỗi ngày thêm một chút, một chút nữa, và sẽ đến ngày thấy được chút thành quả bù lại cho hàng trăm nỗ lựa kia. 


Bạn biết không, mình đã từng nghĩ chắc sẽ lâu lắm mới tham gia các sân chơi lớn kia, bởi thật sự mới nhìn vào ''choáng'' vì thấy mọi người đã rất giỏi, và sâu sắc đến như vậy, còn mình thì quá trẻ, cuộc sống chưa có gì gọi là va vấp, mà bạn biết đó ta chỉ chia sẻ được về điều mình biết thôi. Nhưng sau dần rồi mình hiểu, những người mà mình cho là xuất sắc kia họ đã đi trước, đi trước mình mươi - 20 năm tuổi đời rồi, họ đã ''luyện tập'' rất nhiều, cuộc đời họ đã qua bao cơ sóng gió để khiến họ kiên cường như vậy. Mình biết điều này nên hãy để mình nói, hãy cứ thử sức, hãy bắt đầu đi, vừa học kết hợp với hành, rồi chỉnh sửa dần dần, ta sẽ hoàn thiện lên, hoàn thành sẽ luôn tốt hơn hoàn hảo. Cầu toàn quá đôi khi sẽ làm ta kiệt sức mà thôi.


Ngay cả khi bạn cố gắng làm cho mọi thứ trở nên hoàn hảo, chúng vẫn không kết thúc theo như ý muốn cơ mà, vậy còn lí do gì khiến bạn đắn đo? Hơn hết đã được làm điều mình thích, còn gì tuyệt bằng, đúng không nào? Bản thân mình thì hiếm khi hối hận về điều đã làm lắm, vì hiểu rằng đâu có làm lại được, chưa biết đúng hay sai, nhưng chí ít ở thời điểm đó mình được làm điều mình muốn.


À để mình kể một chút chuyện kinh doanh online nữa, cũng như phần lớn mọi người, khi mới bắt đầu việc gì đó bản thân mình cũng rất hào hứng. Ban đầu sẽ rất đầu tư, rồi nhiều bạn vào cmt hỏi han, thả tim, khen ngợi... nhưng dần dần những bài tiếp theo có thể sẽ ít like, cmt, thời gian đầu tiên để thấy được đơn đặt hàng cũng không hề đơn giản chút nào. Một ngày, 3 ngày, 5 ngày rồi 1 tuần... tự nhiên sẽ có đôi lúc chán nản, muốn bỏ cuộc, lại nghĩ mình không có duyên với công việc này. Nhưng không sao bạn ạ, không like, không cmt nhưng có thể họ đã xem, lần đầu bỏ qua nhưng cứ xuất hiện đều đặn rồi họ sẽ chú ý, sau này mình biết được điều này khi nhìn vào đơn đặt hàng vượt lên gấp nhiều lần so với những ib, cmt kia.  Khó khăn đến mấy, tìm 1 lối đi chứ không phải lối thoát, bạn nhớ nhé!




⏩7/ Cuối cùng tất cả, tất cả đều hướng tới 1 mục đích mình hiểu được  để có được 1 thứ gì đó, đều phải ''trả giá'' . Cái giá phải trả có thể là thời gian, sức lực hay cũng có thể là mối quan hệ... Mình không phủ nhận khi tham vọng càng lớn, phiền não càng nhiều nếu ta chưa biết cách cân bằng cuộc sống. Khi quay cuồng với công việc, mình đã biện hộ vì bận rộn mà ít chăm chút cho bản thân, không có thời gian cho bữa cơm gia đình, rồi những bữa ăn qua loa, vội vàng xuất hiện nhiều dần, sức khỏe mình không được như trước, mình còn nghỉ cả tập môn Yoga mà bản thân từng rất yêu thích, thậm chí thưa dần các buổi tụ tập, sum họp, đi chơi cùng bạn bè, gia đình, mình cũng không đủ kiên nhẫn để lắng nghe nỗi niềm của người thân vì lúc nào cũng còn nhiều việc phải làm, cần phải phấn đấu. 


Một năm sau, phần nào do hoàn cảnh đưa đẩy, mình lại quay sang hướng sống ''nhẹ nhàng'', như bạn cũng thấy đấy 1 thời gian mình ít xuất hiện hơn hẵn, cũng thật là thảnh thơi, ít khi phải chịu áp lực. Rồi tất cả đều là sự lựa chọn của mỗi người, không có đúng hay sai, CHỌN ''CHỊU'', quan trọng là hạnh phúc với điều đó. Và hãy cân bằng cuộc sống, cân bằng bánh xe cuộc đời,  bạn ạ: HEALTH-LOVE-WEALTH-MIND. Chúng ta cần tất cả, một sức khỏe tuyệt vời, một nguồn tài chính ổn định, những mối quan hệ chất lượng/1 tình yêu đúng nghĩa và 1 cái đầu đầy sắc màu để chắt lọc 💗


Chỉ cần mất cân bằng 1 bánh, ta sẽ fail ngay. Ví như dẫu có giàu có tới mức nào nhưng không chăm lo cho sức khỏe, rồi lúc về già lại bỏ thật nhiều tiền để mua lại nó liệu có phải cách? Hay có mọi thứ nhưng tiền bạc chưa đủ đầy, không đáp ứng được nhu cầu, từ đó cũng phát sinh nhiều thứ, khó mà ''viên mãn'' được...


Đến đây là hết rồi, hihi. Với mình mỗi trải nghiệm đều đem tới những bài học quý giá. Chúng ta hãy cùng nhau nhìn lại năm 2018 đáng nhớ nhé. Còn bạn, năm vừa qua bài học LỚN NHẤT của bạn là gì?

Vậy đã là ngày Chủ nhật cuối cùng của năm 2018, sắp sửa bước sang thềm năm mới, mình chúc bạn một năm tràn đầy niềm vui, hạnh phúc, và an lành. Chúng mình hẹn gặp lại nhau ở 19h Chủ Nhật tuần kế tiếp nha. Mến chào bạn. Love you💗

Kết quả hình ảnh cho tạm biệt 2018 chào 2019


Thân mến, 

Mai Anh





 












0 nhận xét: